• Hoài Thương

Tôi là Bê Tô

Updated: Sep 12

Nếu được chọn một cuốn sách để kể chuyện mình, tôi sẽ chọn "Tôi là Bê Tô" bởi đây là cuốn sách đầu tiên đánh dấu cuộc đời ham sách của tôi. Bạn Cún nhỏ ấy dẫn dắt tôi bước vào một thế giới tràn ngập những điều tử tế... Tôi thích Bê Tô, thích sự tinh tế trong ngòi bút của bác Ánh với câu từ rất đỗi bình dị đời thường.



Khi bạn đọc một cuốn sách ở nhiều thời điểm khác nhau sẽ mang lại những chiêm nghiệm không giống nhau.


10 năm trước đọc “Tôi là Bê Tô” lần đầu, tôi đã nhận ra, cuốn sách này đâu chỉ dành riêng cho trẻ con. Mặc dù đó là cuốn sách viết cho trẻ con, dưới giọng kể của một chú Cún nhưng lại khiến người lớn ngây người trầm ngâm, nghĩ ngợi về cuộc đời mình. Có điều, thời điểm ấy, những điều để nghĩ ngợi tôi thấy nó giản đơn lắm, vì tôi chưa trải qua… Trẻ con đâu hiểu chuyện nhiều!


Lần đọc thứ hai này lại khác! Tôi đã có 10 năm để trải nghiệm cuộc sống với bao buồn vui mất mát, để rồi đọc lại những dòng chữ thuở nào, Bê Tô vẫn nghịch ngợm, còn tôi nay đã lớn.


Có quá nhiều bài học được chiêm nghiệm về tình yêu thương, tình bạn, ước mơ, khát vọng tự do… từ cuộc sống hàng ngày của Bê Tô cùng bạn thân Bi Nô.


Tôi hiểu được trong quá trình lớn lên, người ta ngượng ngùng hơn trong việc biểu đạt cảm xúc.


“Càng lớn tuổi, con người ta càng nói ít đi. Họ nghĩ nhiều hơn.”


Nhận định vu vơ của Bê Tô nhưng không hề vu vơ! Điều này thật đúng với người lớn chúng ta. Những nỗi buồn bạn chất chứa đã mấy mùa trăng? Những lời yêu thương sao không chịu tỏ bày? Chúng ta đang dần quên đi bản năng vô tư của một đứa trẻ và để cho những ngột ngạt lên ngôi. Chúng ta vẫn có thể tìm một nơi an toàn nhất để trải lòng mình, đừng giấu ẻm những cảm xúc vốn thuộc về ta…


Chúng ta nên nhìn nhận con người, sự việc theo bản chất vốn có của nó.


Tôi thích cái cách bà cố chị Ni nói về những chú Cún.


“Một con Cún không nghịch ngợm là một con cún bỏ đi”.


Nghe giống với việc, chúng ta nên sống theo cách chúng ta vốn là, sống với đúng cuộc đời vốn thuộc về ta và tôn trọng nét độc đáo riêng của mỗi người. Khi nhìn nhận sự việc ở góc độ này, ta sẽ đủ cảm thông, ngưng đố kỵ, ta cũng sẽ yêu thương bản thân mình hơn và yêu thương mọi người.


Tôi thấm hơn ý nghĩa của việc vượt qua nỗi sợ từ Bê Tô.


“Khi bạn không thắng được nỗi sợ hãi trong lòng thì bạn sẽ không chinh phục được bất cứ điều gì trong cuộc sống.”


Thật may tôi đã mạnh dạn bước qua những con số 0 đầu tiên trong cuộc đời. Chỉ cần chịu bước đi tôi đã thắng bản thân mình rồi. Còn bạn thì sao? Điều gì trong cuộc sống này khiến bạn sợ hãi?


Tôi nhận ra sống có ước mơ sẽ kỳ diệu hơn rất nhiều!


Bê Tô và Bi Nô trò chuyện về ước mơ nghe thật thú vị. Một đứa không dám leo xuống cầu thang như Bi Nô lại dám mơ về việc nhảy qua vòng lửa. Nhưng ước mơ đâu ai đánh thuế?


Bê Tô nói với tôi, một ngày nào đó bạn sẽ nhận ra ý nghĩa của ước mơ không phải ở chỗ nó có phù hợp với khả năng thực tế hay không. Điều quan trọng là nó cho phép bạn sống thêm một cuộc đời nữa…


Tôi cũng có ước mơ và tôi đang hạnh phúc khi trên đường thực hiện ước mơ của mình. Mỗi ngày tôi thức dậy với lòng nhiệt thành, hăng say cùng mục tiêu đề ra. Cũng có ngày tôi tụt cảm xúc, nhưng sẽ rất nhanh chóng lấy lại thăng bằng. Ước mơ trở thành động lực đẩy tôi về phía trước.


Tôi học cách mở lòng để quan sát, cảm nhận nhiều hơn về thế giới quanh tôi.


“Nhìn thấy nắng sau những ngày mưa là một điều thú vị. Nhưng ngay cả trong những ngày mưa, nếu ta chịu mở ra mọi giác quan như một ngôi nhà mở tung các cửa sổ, ta cũng sẽ đón nhận được những cảm xúc tuyệt vời.”


Thì ra cuộc sống này rất đẹp, ngay cả khi tôi buồn! Chỉ khi tôi mở lòng mình, đón nhận những yêu thương mà cuộc sống ban tặng, nỗi buồn kia chẳng mấy hóa hư vô.


Tôi học được ở Bê Tô cách yêu thương một người…


“Khi ta yêu ai bao giờ ta cũng yêu tất cả những gì thuộc về người đó, cả điều hay lẫn điều dở. Cả những điều không hay không dở.”


Để tình yêu phát triển, thứ ta cần chính là lòng bao dung, vị tha, chấp nhận tất cả những ưu khuyết điểm. Không ai trên đời này hoàn hảo cả, truy cầu sự hoàn hảo chẳng khác nào ta trọn cô độc cả đời!


Khép lại cuốn sách, mở ra những yêu thương... Cảm ơn bác Ánh đã viết lên một câu chuyện đẹp về cuộc sống dưới góc nhìn của một chú Cún! Cảm ơn Bê Tô đã khiến tôi trải qua những cung bậc cảm xúc tuyệt đẹp, lúc cười khúc khích, khi trầm ngâm nghĩ ngợi…


Tôi là Bê Tô - cuốn sách duy nhất tôi đọc đi đọc lại nhiều lần, tôi sẽ luôn giữ bên mình, như thể muốn Bê Tô được cạnh tôi…


Hoài Thương


Bài viết của tác giả Hoài Thương, đạt giải Nhất cuộc thi Nói chuyện sách, kể chuyện mình của cộng đồng yêu sách Khi Phụ Nữ Đọc, được tổ chức vào tháng 3.2022.
Hoài Thương là một người thích viết, mong muốn được trải lòng, chữa lành cùng con chữ. Bạn có thể ghé thăm những bài viết của Thương tại: thuongsgarden.com.

Bài viết khác trong khuôn khổ cuộc thi Nói chuyện sách, kể chuyện mình:
Bước chậm lại giữa thế gian vội vã
Tin ở nỗ lực - Cược ở trái tim
Ở quán cà phê của tuổi trẻ lạc lối

Chúng mình hoan nghênh bạn nhấn nút chia sẻ để lan tỏa bài viết. Hoặc bạn có thể sao chép trích dẫn nhưng hãy đảm bảo dẫn nguồn đầy đủ và đặc biệt là không bỏ tên tác giả.
Bạn có thể đọc thêm Quy định Bản quyền & Cộng tác của Khi phụ nữ đọc tại đây.
Cảm ơn bạn rất nhiều!
74 views