• Thúy Ngô

Totto-chan bên cửa sổ

Updated: Aug 30

Totto-chan bên cửa sổ là quyển sách thiếu nhi "hớp hồn" không ít người lớn bởi sự dễ thương của tác phẩm và mô hình giáo dục độc đáo của trường Tomoe. Đọc quyển sách mình như bước vào một hành trình ngược thời gian, mà ở đó mình được dịp hiện thực hóa những ước mơ "hoang đường" thời học sinh ngày xưa.


Tên sách: Totto-chan bên cửa sổ

Tác giả: Kuroyanagi Tetsuko

Giá bìa: 98.000

Công ty phát hành: Nhã Nam

Totto-chan bên cửa sổ - quý từ lần chạm đầu tiên


“Nếu không học ở Tomoe…nếu không được gặp thầy Kobayashi, có lẽ tôi đã là một người mang đầy mặc cảm tự ti với cái mác "đứa bé hư" mà mọi người gán cho”.

Những đứa trẻ đặc biệt

“Đứa trẻ đặc biệt” là điều lôi cuốn mình đến với quyển sách. Lúc đó, mình vẫn còn làm tư vấn ở trường học, mỗi ngày đều gặp những đứa trẻ như thế. Đó là những đứa trẻ nghịch ngợm, khó bảo, khó dạy và luôn làm náo loạn lớp học khiến giáo viên dở khóc dở cười. Những đứa trẻ luôn được quan sát kỹ ở lần đầu đến trường để xem có nên nhận vào hay không. Đáng buồn là không phải trường nào cũng sẵn sàng đón nhận các em.

Cô bé Totto 6 tuổi hết sức dễ thương trong câu chuyện cũng vậy. Vì sự hiếu động lạ lùng so với chúng bạn, Totto-chan phải chuyển trường. Chính xác hơn, cô bé bị đuổi học. Tim mình đã thổn thức rung lên cùng câu chuyện, y như cảm xúc mỗi lần gặp những “đứa trẻ đặc biệt” ở trường. Mình thường cầm lòng không đặng trước những đứa trẻ “lạ” mà đáng yêu đó. Rất may, ngôi trường nơi mình làm việc lúc ấy vẫn có chỗ cho những bạn này. Và mình cũng thầm biết ơn khi ngôi trường đặc biệt Tomoe dang rộng vòng tay cưu mang cô bé tinh nghịch Totto.

Tình yêu thiên nhiên

Đồng cảm cùng những bạn nhỏ có phần “khác người” này, mình dần được cuốn sâu vào mạch truyện để bắt gặp nhiều điều tâm đắc. Trường Tomoe của thầy hiệu trưởng Kobayashi Sosaku thực ra là những toa tàu cũ. Cả trường chỉ có hơn năm mươi học sinh, ai cũng đặc biệt như Totto-chan, thậm chí có cả những em bị khuyết tật. Ở đây chẳng có thời khóa biểu nào, các em được học chương trình tự do. Ngoài ra, các em còn được thỏa sức tưởng tượng với những khái niệm mới mẻ và những câu chuyện kể hấp dẫn từ thầy hiệu trưởng. Những đứa trẻ được phát triển theo sở trường và phẩm chất tốt đẹp của bản thân.


Ở đây, học sinh thường xuyên được đi dạo, cắm trại và du lịch. Các em được gần gũi với thiên nhiên, được học những bài học quý giá về khoa học, lịch sử, sinh học một cách thực tế. Là người gắn với thiên nhiên từ bé, mình đã thấy tuổi thơ hiện về qua hình ảnh những đứa trẻ lớp một đi dạo men theo con suối, dưới những rặng anh đào vừa nở, bên thảm hoa vàng. Mình như đi trong buổi chiều lộng gió ngày xưa, hồn nhiên vui đùa giữa đồng. Mùi thơm đượm của ruộng cà, vị ngọt lành của dưa leo và cảm giác sung sướng khi lần đầu ăn thử một trái mận ngon vẫn quen thuộc đâu đây. Mọi thứ xanh mát như nền trời rợp bóng diều bay.

Tình yêu thiên nhiên của thầy hiệu trưởng thể hiện xuyên suốt câu chuyện từ “thức ăn của biển và của đất” đến chuyến cắm trại như "một đợt học tập trên bờ biển" hay buổi học với “thầy giáo nông nghiệp”. Nhờ thầy, thời thơ ấu của học sinh Tomoe trôi qua rực rỡ. Nhờ thầy, dễ thấy mình cũng được hun đúc tình yêu thiên nhiên từ sớm và giờ mình cũng muốn nói rằng “Chúng ta hãy đi tìm các nhịp điệu trong thiên nhiên”.

Giấc mơ nền giáo dục tiến bộ

Totto-chan bên cửa sổ thực ra là cuốn tự truyện của nhà văn Tetsuko, cô bé Totto cũng chính là bà Tetsuko hồi nhỏ. Đây là câu chuyện hoàn toàn có thật, kể về những con người và sự kiện có thật tại Nhật Bản trong những năm 40 của thế kỷ trước. Chính sự giáo dục của thầy Kobayashi đã đặt những viên gạch đầu tiên cho sự thành công và thành nhân của học sinh Tomoe. Đó là nền tảng cho một Totto-chan dũng cảm, thành công, giàu lòng yêu thương.

Thế nhưng không phải đứa trẻ nào cũng may mắn như Totto-chan. Ví như tại ngôi trường mình từng làm việc, dù trường luôn sẵn lòng chào đón nhưng vẫn không đủ điều kiện để nhận hết các bạn này. Còn nhiều bạn phải học ở những nơi không phù hợp. Mình ao ước có thêm nhiều ngôi trường sẵn sàng đón nhận những “đứa trẻ đặc biệt” tại Việt Nam. Để chúng có nền móng giáo dục tốt, để phát huy hết những khả năng không tưởng vốn có, để mọi người biết được chúng tài năng thế nào. Chứ không thiển cận như hai chữ “đặc biệt” mà người lớn gán ghép cho chúng như những kẻ bị bỏ đi.

Câu chuyện còn gợi lên trong mình nỗi khao khát có một ngôi trường tuyệt vời như trường Tomoe ở nước ta. Nơi con em chúng ta được tiếp cận một nền tảng giáo dục tiến bộ. Trẻ con có được sự tự do và sống đúng với đam mê của chính mình. Mỗi đứa trẻ được trân trọng tài năng và được chấp cánh ước mơ như những đứa trẻ trong Totto-chan bên cửa sổ, bay cao, bay xa và trở thành hiện thực.


Thúy Ngô



Bài viết thuộc bản quyền của tác giả Thúy Ngô và blog Khi phụ nữ đọc. Chúng mình hoan nghênh bạn nhấn nút chia sẻ để lan tỏa bài viết. Hoặc bạn có thể sao chép trích dẫn nhưng hãy đảm bảo dẫn nguồn đầy đủ và đặc biệt là không bỏ tên tác giả.
Bạn có thể đọc thêm Quy định Bản quyền & Cộng tác của Khi phụ nữ đọc tại đây.
Cảm ơn bạn rất nhiều!


14 views